Các nhà lập pháp của Việt Nam đã thông qua Luật về Tiếp cận Thông tin số 104/2016 / QH13 vào ngày 6 tháng 4 năm 2017. Luật Tiếp cận Thông tin có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7 năm 2018.

Luật tiếp cận thông tin có 5 chương và 37 điều. Theo đó, tất cả công dân đều bình đẳng và sẽ không có sự phân biệt đối xử trong quyền truy cập thông tin. Thông tin được cung cấp phải chính xác và đầy đủ. Việc cung cấp thông tin phải kịp thời, minh bạch, chính xác và thuận tiện cho công dân theo đúng quy trình và thủ tục theo quy định của pháp luật. Tất cả thông tin được phát hành phải được chính phủ phân loại trước đó.

Ngoài ra, có 14 loại thông tin sẽ được công khai tiếp cận như sau:

a) Các loại văn bản pháp lý;

b) Thông tin liên quan đến việc phổ biến, hướng dẫn thực hiện pháp luật, chính sách trong các lĩnh vực thuộc phạm vi quản lý nhà nước;

c) Dự thảo pháp luật;

d) Chiến lược, chương trình, dự án, đề án, kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội của địa phương và quốc gia;

e) Thông tin về dự toán ngân sách nhà nước;

f) Thông tin về cung cấp, quản lý và sử dụng nguồn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) và viện trợ phi chính phủ;

g) Thông tin về danh mục đầu tư công, dự án, chương trình mua sắm công, quản lý, sử dụng vốn đầu tư công, tình hình và kết quả thực hiện kế hoạch, chương trình, dự án đầu tư công;

h) Thông tin về hoạt động đầu tư của ngân sách nhà nước, việc quản lý, sử dụng vốn nhà nước tại doanh nghiệp;

i) Thông tin về sản phẩm, hàng hóa và dịch vụ có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và môi trường;

k) Thông tin về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của cơ quan, đơn vị trực thuộc;

l) Báo cáo công tác định kỳ; báo cáo tài chính hàng năm; thông tin về số liệu thống kê về các lĩnh vực thuộc phạm vi quản lý nhà nước;

m) Tên, địa chỉ, số điện thoại, số fax và địa chỉ email của cơ quan nhà nước hoặc cán bộ phụ trách tiếp nhận yêu cầu thông tin;

n) Thông tin liên quan đến lợi ích công cộng và sức khoẻ cộng đồng;

o) Thông tin liên quan đến thuế, phí và lệ phí;

p) Các thông tin khác.

Luật tiếp cận thông tin cũng quy định thông tin mà công dân không thể truy cập, bao gồm Thông tin thuộc bí mật nhà nước, bao gồm những thông tin có nội dung quan trọng thuộc lĩnh vực chính trị, quốc phòng, an ninh quốc gia, đối ngoại, kinh tế, khoa học, công nghệ và các lĩnh vực khác theo quy định của luật.

Người dân sẽ không được tiếp cận thông tin nếu việc này có thể gây nguy hại đến lợi ích của nhà nước, ảnh hưởng xấu đến quốc phòng, an ninh quốc gia, quan hệ quốc tế, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng; gây nguy hại đến tính mạng, cuộc sống hoặc tài sản của người khác; thông tin thuộc bí mật công tác; thông tin về cuộc họp nội bộ của cơ quan nhà nước; tài liệu do cơ quan nhà nước soạn thảo cho công việc nội bộ.

Nhìn chung, việc thông qua Luật tiếp cận thông tin đã trở thành một vấn đề quan trọng đáp ứng nhu cầu hội nhập toàn cầu của Việt Nam về sự minh bạch thông tin.

Khoảng 100 quốc gia đã ban hành luật về tiếp cận thông tin. Quốc gia đầu tiên công nhận quyền tiếp cận thông tin này là Thụy Điển năm 1766, còn các quốc gia khác bắt đầu công nhận quyền này vào những năm 90. Việc phê chuẩn Luật Tiếp cận Thông tin giúp Việt Nam trở thành nước thứ ba ở Đông Nam Á đã công nhận quyền tiếp cận thông tin của công dân (sau Thái Lan (1997) và Indonesia (2008)).


KHUYẾN CÁO

Đây KHÔNG phải là tư vấn pháp lý, độc giả nên thuê những luật sư đủ tiêu chuẩn, VCI Legal chắc chắn nằm trong số đó và rất hân hạnh khi được thuê đầu tiên, nếu độc giả mong muốn tìm kiếm lời khuyên pháp lý. VCI Legal không chịu trách nhiệm nếu một số độc giả chọn các BẢNG TIN PHÁP LUẬT này để giải thích/áp dụng các quy định pháp luật